Lượt xem: 32477 | Gửi lúc: 23:30' 12/09/2017
Bookmark and Share

“Ngày khai trường, áo lụa gió thu bay…”

12 năm cắp sách đến trường nghe dài mà trôi qua nhanh như một lần chớp mắt, ngoảnh đi ngoảnh lại đã đến ngày khai giảng cuối cùng thời áo trắng. Vẫn tiếng cười ấy, ánh mắt ấy, cử chỉ ấy, tất cả đều quen thuộc nhưng sao hôm nay chúng tôi thấy quý giá và thân thương lạ lùng. Điều buồn hơn là, khi tiếng trống khai giảng vang lên, xen lẫn những niềm vui lại là những sự tiếc nuối và ngẩn ngơ, bồi hồi.


“Là áo ai trắng cả giấc mơ… ngày khai trường, áo lụa gió thu bay”

Mới ngày nào còn nhìn nhau rụt rè, bỡ ngỡ, mới ngày nào còn tập quen với việc chạy trên hàng lang tầng 6 ngập tràn sắc hồng của hoa giấy hàng sáng, cố cho kịp giờ truy bài, mới ngày nào chúng ta còn ngây ngô hỏi về sở thích, về giấc mơ xa xôi mà đầy lớn lao của nhau, mới ngày nào chúng ta còn chen nhau để mua xúc xích, bánh mì ở căng tin trường… Giờ đây, chúng ta vẫn quen thuộc với tất cả những điều ấy, chỉ khác là, mình cùng nhìn nhau rồi thêm vào hai chữ “lần cuối”.

 

Lần cuối mình trang nghiêm đứng cùng nhau, thành kính trong giờ phút dâng hoa lên Bác vào ngày khai trường, chúng mình đuổi nhau trên hành lang tầng hai rợp bóng mát của cây bàng lá mùa nào cũng xanh mướt, lần cuối chúng mình tranh cãi về một bài toán khó hay tranh luận về một đáp án tiếng Anh, lần cuối chúng mình cùng trêu chọc ai đó, hay thì thầm về cậu bạn, cô nàng mình cảm nắng hôm qua, lần cuối mình dựa vào nhau ngủ trưa vội vàng rồi dậy làm nốt bài cho kịp giờ học chiều, lần cuối mình cùng nhau tập văn nghệ, làm chào cờ, háo hức chờ cô chủ nhiệm chúc Tết lì xì đầu năm, lần cuối chúng mình cùng lê la quán xá Nghĩa Tân, Xuân Thủy trước giờ học thêm,…


Giây phút tiếng trống trường vang lên báo hiệu năm học mới cũng là lúc từng đứa học sinh năm cuối chúng tôi nhìn nhau, cố thu lại hết những kí ức đẹp đẽ nhất về nhau, về ngay hôm nay. Hôm nay chúng tôi thực sự rất đẹp, không chỉ về vẻ đẹp bề ngoài mà hơn thế nữa, chúng tôi đẹp vì những ánh mắt chứa đựng bao tâm sự và những nụ cười ẩn trong đó là những tiếc nuối sâu xa.


Năm cuối là lúc chúng tôi bận rộn với những lịch học, lịch thi, với những dự định, con đường riêng của mỗi đứa. Người thì lo lắng cho kì thi đại học, người lại gấp rút hoàn thành hồ sơ du học, số khác lại phân vân lưỡng lự trước ngã rẽ cuộc đời mình. Chẳng ai nói ra nhưng chúng tôi đều biết bạn bè mình đã cố gắng, lo lắng và quyết tâm thế nào, để theo đuổi “ước mơ hồng” năm ấy. Liệu ngày này năm sau, khi gặp lại nhau, chúng tôi như thế nào nhỉ? Tôi từng nghe ca khúc “Tình thơ” nhiều lần, nhưng đến tận bây giờ mới thực cảm thấu:

Hàng ghế đá xanh tàng cây góc sân trường 
Hành lang ấy xa dần xa bước chân người 
Bạn thân hỡi ta khắc ghi trong lòng 
Những ước mơ hồng ngày tháng chờ mong “

Giây phút cả tập thể lớp đứng với nhau chụp chung bức ảnh để đưa vào kỉ yếu, có người đã khóc, khóc vì không thể tin đây đã là khai giảng cuối cùng của cuộc đời học sinh, khóc vì sợ sẽ chẳng thể nào gặp lại tất cả những khuôn mặt này một lần nữa và khóc vì hạnh phúc khi đã may mắn gặp nhau ở ngôi trường này.


Cảm ơn ngôi trường Nguyễn Tất Thành đã cho chúng tôi gặp nhau, bên nhau trong những ngày tháng tinh khôi, trong trẻo nhất của tuổi trẻ, để rồi viết nên những kỉ niệm mà chúng tôi chắc chắn sẽ mãi mãi khắc ghi.

Hoàn thành được mọi ước mơ nhé, những người bạn của tôi!

 

Ảnh: Nguyễn Quang Ngọc (CHS)

Lê Hoàng Vĩnh Long (11D4)

Bài: Phạm Minh Ngọc (12D6)

Bài viết khác