Lượt xem: 1790 | Gửi lúc: 08:37' 21/10/2016
Bookmark and Share

Những điều không thể lãng quên

Có một người đã từng nói: “Đời người là những chuyến đi và mỗi chuyến đi đều để lại trong lòng chúng ta những điều khó có thể nói hết bằng lời”. Trong những ngày đầu tháng 10/2016, các thầy cô giáo trường THCS & THPT Nguyễn Tất Thành chúng tôi hạnh phúc vì đã có một chuyến đi ngập tràn cảm xúc như thế.

Chuyến đi thiện nguyện tại huyện Vị Xuyên, Hà Giang năm 2016 của đoàn giáo viên trường THCS & THPT Nguyễn Tất Thành tuy ngắn ngủi nhưng cũng đủ đã để lại trong lòng chúng tôi những bâng khuâng, xao xuyến, những bài học bổ ích, những kí ức đẹp, những rung động thực sự tận sâu thẳm trong tâm hồn của mỗi người.

Trong chuyến đi ấy, chúng tôi có dịp trở lại thăm nghĩa trang Vị Xuyên – nơi có hàng ngàn di cốt liệt sĩ được quy tập - và khi đứng giữa nghĩa trang bạt ngàn những ngôi mộ của người lính đã nằm xuống nơi đây, chúng tôi như được ngược dòng thời gian trở lại với lịch sử dân tộc trong gần 30 năm trước để thêm trân trọng và biết ơn những con người đã lặng thầm hi sinh cho đất nước và thấm thía hơn chân lí “không có chiến thắng vẻ vang nào không phải đổi bằng những đau thương”.


Đài tưởng niệm các liệt sĩ Vị Xuyên (huyện Vị Xuyên, Hà Giang)



Vị Xuyên ngày nay yên ả và thanh bình. Nếu không nghe kể lại, ít người trong chúng tôi có thể hình dung được rằng gần 30 năm trước nơi đây chính là chảo lửa. Mặt trận Vị Xuyên - Thanh Thuỷ được xác định là vùng chiến sự ác liệt nhất trong cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc 1984 - 1989. Những người lính Vị Xuyên anh hùng đã kiên quyết không lùi một bước, bởi họ biết rằng, sau lưng họ chính là Tổ quốc. Trong 5 năm chiến đấu bảo vệ biên giới (1984 - 1989), Hà Giang là nơi đương đầu với cuộc chiến ngay từ đầu và là địa phương thoát khỏi cuộc chiến muộn nhất, chịu nhiều tổn thất nhất. Hơn 4.000 chiến sĩ hy sinh, hơn 9.000 cán bộ chiến sĩ bị thương, hơn 2.000 liệt sĩ còn nằm rải rác khắp chiến trường chưa quy tập được hài cốt, nhiều thương binh chưa được hưởng chính sách, nhiều ngôi mộ liệt sĩ chưa có tên trong nghĩa trang, hàng ngàn héc ta đồi núi đến nay vẫn còn vật liệu nổ… Những con số đó khiến chúng tôi cứ day dứt và băn khoăn, trăn trở mãi.


Cô giáo Hiệu trưởng Nguyễn Thị Thu Anh đứng lặng hồi lâu trước anh linh những liệt sĩ Vị Xuyên



Rất nhiều thầy cô giáo đã lặng lẽ lau nước mắt khi đứng trước các ngôi mộ vô danh


Đại diện UBND huyện Vị Xuyên, phòng GD&ĐT huyện Vị Xuyên và đoàn cán bộ GV trường THCS & THPT Nguyễn Tất Thành thành kính dâng hương tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ Vị Xuyên

Chúng tôi xin kết thúc bài viết này bằng lời bài hát: “Hát về anh” của nhạc sĩ Thế Hiển như một lời tri ân sâu sắc tới những người anh hùng đã hi sinh tuổi thanh xuân của mình cho Tổ quốc!

HÁT VỀ ANH

(Nhạc sĩ: Thế Hiển)


Một ba lô, cây súng trên vai,

Người chiến sĩ quen với gian lao,

Ngày dài đêm thâu vẫn có những người lính trẻ,

Nặng tình quê hương canh giữ miền đất mẹ.

 

Rừng âm u, mây núi mênh mông

Ngày nắng cháy, đêm giá lạnh đầy

Rừng mờ sương khuya, bóng tối quân thù trước mặt,

Nặng tình non sông, anh dâng trọn tuổi đời thanh xuân.

Bài: Lê Hạnh

Ảnh: Internet, Quốc Việt, Ngọc Toản; Trần Thúy (Lịch sử)