Lượt xem: 5909 | Gửi lúc: 08:26' 16/05/2012
Bookmark and Share

Người thầy tận tâm...


Ấn tượng đầu tiên của chúng tôi về thầy là sự đúng giờ, đúng giờ một cách tuyệt đối. Trong suốt ba năm học, dù mưa hay nắng, chưa bao giờ tôi thấy thầy đến lớp muộn. Như sợ làm lãng phí từng giây từng phút của học trò, thầy lúc nào cũng có mặt ở lớp ngay khi giờ ra chơi vừa kết thúc. Những giờ giảng của thầy như muốn  dồn hết niềm say mê, tình yêu thương cho chúng tôi vậy, thầy thường khuyến khích chúng tôi hỏi thầy hết tất cả những gì chưa hiểu, còn vướng mắc. Chỉ cần trong lớp còn một người thắc mắc, thầy sẵn lòng giải đáp nhiệt tình, cặn kẽ. Bởi lẽ đó, chúng tôi không cảm thấy ngại ngần khi hỏi thầy về những vấn đề mà mình chưa hiểu. Và chúng tôi cũng biết rằng, thứ chúng tôi nhận được không chỉ là những công thức định lí, cách giải hay hơn mà còn là nụ cười thật trìu mến, ấm áp mà thầy dành tặng chúng tôi. Con người nhỏ nhắn ấy, ánh mắt thông tuệ ấy không chỉ cho  chúng tôi tri thức mà còn khơi dậy ngọn lửa đam mê trong mỗi chúng tôi.

Văn ôn võ luyện, thầy theo sát tình hình học tập của chúng tôi bằng cách cho làm nhiều bài kiểm tra ở trên lớp và luôn trả bài cho sớm nhất một cách có thể. Thầy nhớ từng bài của học sinh, cẩn thận chữa lại một cách chi tiết. Ai làm cách nào, sai ở đâu đều được chỉ rõ để nhắc nhở hoặc biểu dương.

Chúng tôi còn yêu quý thầy bởi giọng nói, cách nói “dễ thương”, giọng nói nhỏ và tiềng Thanh Hoá là lạ khi nghe quen thì cảm thấy rất ấm áp, thậm chí một vài câu nói của thầy đã trở thành tài sản riêng của lớp chúng tôi: “Em ạ, như vậy là như sau, như sau là như thế này, như thế này là thế nào hả em?”. Thầy còn ưu ái đặt cho một vài thành viên trong lớp những tên gọi thật dễ thương, câu chuyện của thầy cũng ân cần thủ thỉ như cuộc trò chuyện của người ông đối với những đứa cháu.Chúng tôi biết được ngày sinh của thầy và quyết định bày tỏ sự biết ơn, sự kính trọng thầy bằng một món quà ý nghĩa.


Đó là một cuốn sổ có ảnh của lớp với những dòng chữ nắn nót, trang trọng được viết bằng tất cả tấm lòng, tình cảm của những đứa trò nhỏ dành cho người thầy, người ông kính yêu. Cuốn sổ được chuyền tay nhau và cứ đầy lên bởi những xúc cảm, những lời chúc chân thành: “Thầy ơi, em chúc thầy sức khoẻ dồi dào, em hứa với thầy từ giờ sẽ không đi học muộn và không nói chuyện riêng trong lớp để thầy phải phiền lòng thêm nữa”. “Thầy là người mà em luôn kính trọng, em yêu quý thầy đến tận dương vô cùng”. “Thầy đừng hút thuốc nữa thầy nhé, thầy nhớ phải giũ gìn và bảo vệ sức khoẻ của mình ”. “Chúng em hứa với thầy sẽ cố gắng học tập thật tốt để thi đỗ đại học, để không phụ sự kì vọng của thầy dành cho chúng em”... Buổi học hôm đó trôi qua thật nhanh, thật nhiều ý nghĩa. Cho dù có đi nơi đâu... lời bài hát ấy sao mà tha thiết thế! Một đứa ít cảm xúc như tôi mà cũng thấy sống mũi cay cay. Viết về thầy, cũng là những lời bày tỏ sự biết ơn, kính trọng của mình tới người thầy tận tâm mà chúng tôi vô cùng yêu quý.
Người thầy ấy, đó là thầy Nguyễn Hữu Hoan đáng kính của tất cả chúng tôi!
Tác giả: Học sinh 12A3