Đi qua dòng thời gian, chúng tôi đã là những học sinh lớp 9, là lớp lớn nhất ở cấp Trung học cơ sở. Nhìn đi ngoảnh lại, mới ngày nào còn chập chững bước vào lớp 6 mà giờ đã sắp thi chuyển cấp 3. Ai ai cũng bận chạy đua với thời gian để giành được một suất vào trường điểm. Nhiều lúc ngồi giữa phòng học, trông những bạn khác mở sách vở ra tranh thủ ôn bài, làm bài tập mà sao mình lạc lõng quá.
Trong cuộc sống, có lẽ mỗi con người ta sẽ luôn có trong mình những tâm tư, suy nghĩ, những cảm nhận sâu sắc về cuộc sống xung quanh mà chẳng thể nói thành lời. Đó có thể là một lời xin lỗi, một tiếng cảm ơn, hay là những sự tủi thân muốn được thấu hiểu, nhưng có lẽ, sự ngại ngần, xấu hổ, hoặc vẫn chưa tìm được một hoàn cảnh thích hợp, những suy tư, trăn trở ấy vẫn mãi âm ỉ trong lòng một cách đầy nuối tiếc, nhưng cũng đầy chân thành, khao khát và mạnh mẽ. Liệu có cách nào để mọi tâm tư đều được thấu hiểu, lắng nghe một cách sâu sắc, để chẳng ai phải trăn trở, bận lòng?
Nụ cười vốn là ánh sáng của tâm hồn, là “món quà” ý nghĩa để kết nối tình cảm giữa người với người, là biểu tượng của sự hạnh phúc. Khi chúng ta vui, bản năng chúng ta sẽ muốn mỉm cười thật tươi và lan tỏa những năng lượng tích cực đến những người xung quanh. Nhưng có phải nụ cười chỉ thể hiện cho mỗi niềm vui hay không, hay có điều gì khác đôi khi được ẩn giấu dưới vẻ hạnh phúc và tươi tắn ấy mà ít ai chú ý?
Đã qua 50 năm kể từ ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, nhưng những dư âm về niềm vui ngày chiến thắng và niềm tự hào vẫn còn vang vọng mãi. Tiếp nối tinh thần ấy, lòng yêu nước trong thế hệ trẻ hôm nay tiếp tục được thắp lên. Trong thời bình, những người trẻ thể hiện tình yêu ấy bằng muôn hình vạn trạng, nhưng cùng chung một ý chí gìn giữ bình yên và dựng xây đất nước.
Mùa hạ về, mang theo những tia nắng chói chang rải khắp muôn nơi. Nếu ánh nắng đầu hè còn vương chút dịu dàng, thì khi tháng sáu, tháng bảy đến, cái nóng oi ả bắt đầu bao trùm, khiến mặt đất như hừng hực hơi lửa. Những con đường nhựa bốc khói, những hàng cây đứng im lìm dưới nắng gắt, từng cơn gió mang theo hơi nóng hầm hập, khiến cho ai dù yêu mùa hạ đến mấy cũng không khỏi khó chịu.
Tháng Tư đến lúc nào không hay, không ồn ào, không rộn ràng, nhưng lại dễ khiến người ta dừng lại một chút giữa những ngày bận rộn. Có lẽ vì tháng Tư mang theo cảm giác lưng chừng – không phải là đầu năm, mà cũng chưa hẳn là kết thúc.