“Xịch, xịch, xịch,…” Đoàn tàu lăn bánh chậm dần rồi dừng hẳn lại. Con tàu
chở những người con xa xứ về thăm quê hương đã về đến ga Hà Nội. Từ trên tàu, từng
đoàn người bước xuống với những hành lý lỉnh kỉnh, ai cũng niềm nở hân hoan. Họ
từ quê hương trở về Hà Nội và chuẩn bị tiếp tục công việc của mình sau cái Tết
đầm ấm bên gia đình.
Giao thừa, pháo nổ, hoa
đào. Vậy ra, xuân đến rồi kìa! Tôi đón xuân trong sự hối hả và ngỡ ngàng không
biết mơ hay thật. Nhưng chắc là thật rồi bởi khi cảm nhận được sức xuân mãnh liệt trong từng hơi thở, cảm được
cái xốn xang khi nhìn thấy những thư vị giản dị: bánh chưng xanh, hoa đào và tiếng hót chim én xa xa ngoài cửa sổ, cảm được những tia nắng ấm và
cơn gió thổi nhẹ se lạnh qua từng kẽ tóc thì tức nàng xuân gõ cửa thật rồi.
Khi những cánh én bay lượn trên bầu trời xanh
cũng có nghĩa là mùa xuân đầy sức sống đang tới
gần. Không như mùa đông lạnh giá, mùa hè nắng chói chang, mùa thu tĩnh lặng với
chiếc lá vàng rơi, mùa xuân thường mang đến cho ta cảm giác ấm áp và hạnh phúc.
Mùa xuân là món quà diệu kì mà thiên nhiên đã ban tặng cho vạn vật. Đây cũng là
điều vô giá mà tạo hóa ban tặng cho cuộc đời. Mùa xuân sang có nghĩa là Tết đã
bắt đầu chạm ngõ đất trời.
Đã bao giờ bạn hỏi hạnh phúc thực sự là gì chưa? Đối với
tôi, hạnh phúc nhất chính là được ở bên những người tôi yêu thương và thực sự
trân quý. Điều đó xuất phát từ sâu thẳm trái tim tôi. Tôi nhận ra rằng giữa cuộc
sống còn bộn bề những lo toan, con người ta sẽ dần trường thành, nhận thức được
nhiều điều về cuộc sống, cách sống cũng như trách nhiệm của bản thân mình hơn.
Ngay từ ngày theo chân mẹ bước vào
ngôi trường này để nộp hồ sơ nhập học, tôi đã có một ấn tượng mạnh mẽ về nơi
mình sẽ gắn bó trong suốt ít nhất là bốn năm học cấp II. Các anh chị khoá trên
trong bộ đồng phục gọn gàng, sạch sẽ nhanh nhẹn kéo ghế mời người này ngồi rồi
lại đưa giấy bút hướng dẫn người kia. Từng động tác đều rất khéo léo, chuyên
nghiệp và nhanh thoăn thoắt.
Một ngày đông ảm đạm. Thiếu chút rét buốt gió
bấc, thiếu hơi ẩm ướt mưa phùn, cũng thiếu ấm áp nắng tươi. Một ngày như vậy dễ
khiến lòng người vô cớ man mác buồn. Buồn nhẹ thôi. Như sắc xám nền trời. Như
nắng nhạt ngoài kia.
Người
ta vẫn nói “người buồn cảnh có vui đâu
bao giờ”. Thực ra cảnh buồn, người cũng dễ không vui. Nếu bạn hỏi tôi khi
buồn sẽ làm gì? Chắc chắn câu trả lời sẽ là được thưởng thức hương vị của những
món ngon ngày đông...
Nếu như được hỏi “Mùa bạn thích nhất trong năm là mùa gì?”. Câu trả lời của tôi là “mùa đông”. Mùa đông Hà Nội với tôi đặc biệt lắm. Mùa đông Hà Nội khiến tôi mê xuyến bởi cái vẻ thi vị, cái lạnh se sắt như cứa vào thịt vào da, đôi lúc lại có chút nắng nhè nhẹ, xao xuyến bởi tán bàng lá đỏ,...
Khi
mẹ sinh ra con trên cuộc đời này, đến nay con đã tròn mười lăm năm tuổi. Trong
suốt mười lăm năm qua, chính bố là người luôn ở bên chăm sóc, quan sát, dạy bảo
con. Chính vì thế, con đã coi bố như là quan trọng nhất của cả cuộc đời mình.