Lượt xem: 3772 | Gửi lúc: 22:43' 08/12/2019
Bookmark and Share

Truyện cổ tích ngoài đời thực

Tôi được dạy từ ngày thơ bé

Rằng: “Truyện cổ tích chẳng có thật trên đời!”

Nhưng tôi chẳng tin vào lời nói dối

Chỉ tin vào phép nhiệm màu cuộc sống thôi!

Có cậu bé lang thang ngoài đường lạnh

Rét co ro chẳng áo ấm để che thân

Cậu đứng nhìn vào bên trong cửa kính

Và ước thầm có chốn để nương thân

Vốn tưởng rằng ước chẳng thành hiện thực

Bỗng bàn tay ấm nóng từ phía sau

Nắm lấy tay và ân cần hỏi cậu:

“Liệu cháu cần một mái ấm để yêu thương?”.


Có bác lao công đêm đông quét rác

Mãi cặm cụi lia chổi khắp đường khuya

Thầm nghĩ bụng việc chẳng bao giờ hết

Để tìm về với những chốn thảnh thơi?

Nếu tồn tại một tiên ông, phép lạ

Biến chổi, gầu thành rô – bốt nghìn tay

Biến con người với trái tim chan chứa

Để tình thương và hạnh phúc đong đầy.


Có cô gái chẳng thấy được ánh nắng

Chẳng nhìn được cuộc sống đầy hay vơi

Cũng chẳng thể hát lên lời muốn nói

Như bao con người trong cuộc “dạo chơi”

Cứ tưởng rằng cuộc đời không màu sắc

Và cũng chẳng tồn tại thứ âm thanh

Nhưng đời cô lại đong đầy âm sắc

Của bản đàn bất tận “Tình yêu ơi!”.

Tôi chẳng tin cổ tích là phi nghĩa

Bởi con người sống là để yêu thương

Đến lúc nào nhân loại còn tồn tại

Sẽ vẫn còn bà tiên của cuộc đời!

 Thơ: Hoàng Phương Thảo (11D1)

Ảnh: Sưu tầm