Có những câu nói mà ta nghe từ bé đến lớn, quen thuộc đến mức đôi khi trở nên nhàm chán. Nhưng năm nay, khi ông ngoại chép miệng: “Tết đến nơi rồi!”, lời nói ấy bỗng nặng trĩu, rơi tõm vào lòng tôi một sự lạ lẫm khó tả. Lúc đầu tôi còn ngỡ ngàng: “Sao lại nhanh thế nhỉ?” Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, quả thật, một năm mới sắp qua rồi…
Nụ cười vốn là ánh sáng của tâm hồn, là “món quà” ý nghĩa để kết nối tình cảm giữa người với người, là biểu tượng của sự hạnh phúc. Khi chúng ta vui, bản năng chúng ta sẽ muốn mỉm cười thật tươi và lan tỏa những năng lượng tích cực đến những người xung quanh. Nhưng có phải nụ cười chỉ thể hiện cho mỗi niềm vui hay không, hay có điều gì khác đôi khi được ẩn giấu dưới vẻ hạnh phúc và tươi tắn ấy mà ít ai chú ý?
Đã qua 50 năm kể từ ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, nhưng những dư âm về niềm vui ngày chiến thắng và niềm tự hào vẫn còn vang vọng mãi. Tiếp nối tinh thần ấy, lòng yêu nước trong thế hệ trẻ hôm nay tiếp tục được thắp lên. Trong thời bình, những người trẻ thể hiện tình yêu ấy bằng muôn hình vạn trạng, nhưng cùng chung một ý chí gìn giữ bình yên và dựng xây đất nước.
Mùa hạ về, mang theo những tia nắng chói chang rải khắp muôn nơi. Nếu ánh nắng đầu hè còn vương chút dịu dàng, thì khi tháng sáu, tháng bảy đến, cái nóng oi ả bắt đầu bao trùm, khiến mặt đất như hừng hực hơi lửa. Những con đường nhựa bốc khói, những hàng cây đứng im lìm dưới nắng gắt, từng cơn gió mang theo hơi nóng hầm hập, khiến cho ai dù yêu mùa hạ đến mấy cũng không khỏi khó chịu.
Tháng Tư đến lúc nào không hay, không ồn ào, không rộn ràng, nhưng lại dễ khiến người ta dừng lại một chút giữa những ngày bận rộn. Có lẽ vì tháng Tư mang theo cảm giác lưng chừng – không phải là đầu năm, mà cũng chưa hẳn là kết thúc.
Trong câu chuyện “Cho tôi xin một vé về tuổi thơ”, Nguyễn Nhật Ánh đã từng bộc bạch, thủ thỉ với độc giả rằng: “Tuổi thơ giống như một cơn mưa rào. Dù cho bạn có từng bị cảm lạnh vì tắm mưa, bạn vẫn muốn được đắm mình trong cơn mưa ấy lần nữa”. Mỗi người lớn lên có lẽ ai cũng phải trải qua “cơn mưa” của chính mình, đi qua những khoảnh khắc, kí ức đẹp đẽ nhất, trải qua những điều tuy nhỏ mà sâu sắc, ý nghĩa đến khôn cùng...
Dưới mái nhà lợp tôn đã cũ, hình ảnh bà ngoại tần tảo sớm hôm hay dịu dàng kể lại những chuyện xưa mỗi đêm có lẽ đã trở thành một phần ký ức không thể phai mờ trong tim con. Tình cảm bà dành cho con cháu không chỉ là những cái ôm ấm áp, những món quà nhỏ bé, mà còn là sự hy sinh thầm lặng, chở che qua từng năm tháng...