Có những câu nói mà ta nghe từ bé đến lớn, quen thuộc đến mức đôi khi trở nên nhàm chán. Nhưng năm nay, khi ông ngoại chép miệng: “Tết đến nơi rồi!”, lời nói ấy bỗng nặng trĩu, rơi tõm vào lòng tôi một sự lạ lẫm khó tả. Lúc đầu tôi còn ngỡ ngàng: “Sao lại nhanh thế nhỉ?” Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, quả thật, một năm mới sắp qua rồi…

Sự lạ lẫm ấy bắt đầu từ một nghịch lý: Tại sao một câu nói vốn biểu trưng cho niềm vui, cho sự khởi đầu, lại có thể mang theo một dư vị trầm mặc đến thế? Nhìn vào ánh mắt ông, tôi chợt nhận ra “Tết đến” không chỉ là sự xê dịch của những con số trên tờ lịch, mà là bước chân của thời gian đang gõ nhịp trên mái tóc bạc phơ. Với người trẻ, Tết là tương lai, là những dự định chưa đặt tên. Nhưng với ông, mỗi lần câu nói ấy thốt ra, dường như là một lần ông đang kiểm kê lại những gì mình còn giữ được giữa dòng chảy vội vã. Một năm nữa sắp qua đi, cái “sắp qua” ấy không chỉ là kết thúc của 365 ngày, mà là sự vơi bớt của những điều cũ kĩ, thân thuộc mà chúng ta đôi khi vô tình lãng quên trong guồng quay của học hành và công việc.

Sự bồi hồi ấy không đến từ những xôn xao bên ngoài cánh cửa, mà nảy nở từ chính sự tĩnh lặng mà tôi cảm nhận được từ đôi mắt ông. Tôi chợt nhận ra, năm mới không chỉ là một cột mốc để chúng ta mặc định tiến về phía trước, mà là một khoảng lặng để mỗi người tự điểm lại những gì đã đạt được và những gì còn sót lại sau một cuộc viễn chinh dài. Tiếng “Tết đến” của ông không mang sắc thái của một lời reo vui, nó giống như một tiếng thở dài nhẹ nhõm nhưng cũng đầy thảng thốt của một người đã đi qua quá nhiều mùa gió hú, chợt nhận ra mình vẫn còn đứng đây để chứng kiến một vòng lặp nữa của đất trời. Tôi nhìn vào sự bất động của vạn vật trong chiều tháng Chạp, thấy mình bấy lâu nay như một kẻ lữ hành mải miết đi tìm những giá trị phù phiếm, mải mê với những chân trời xa lạ để rồi chợt thấy thắt lòng trước một góc sân giản dị, nơi những thói quen cổ xưa đến cũ mèm của ông bà vẫn bền bỉ tồn tại như một chốn trú ngụ bình yên nhất.

Pháo hoa rực rỡ ngoài kia, chẳng bằng hơi ấm trong nhà đêm nay”

Tôi bắt đầu nhìn Tết qua những việc không tên. Là qua dáng vẻ tất bật của mẹ bên chồng sách cũ để bừa trên nóc tủ; là sự lặng lẽ của ông khi chăm chút lại mấy gốc cây ớt, cây chanh ngoài vườn. Hóa ra, để có một mùa xuân tròn trịa cho tôi mơ mộng, đã luôn có những người lặng thầm đứng lại phía sau, cầm giữ những nếp nhà. Tôi hiểu rằng mình không thể mãi là người đứng ngoài cuộc, thụ hưởng sự chăm sóc như một lẽ đương nhiên. Trưởng thành thực sự có lẽ bắt đầu từ giây phút ta tự nguyện san sẻ cái gánh nặng của thời gian trên vai người lớn, biết cầm lấy chiếc chổi quét đi lớp bụi của năm cũ, hay đơn giản là ngồi xuống nghe một câu chuyện xưa lắc xưa lơ của ông mà không còn thấy sốt ruột. Tết không chỉ về trên những tờ lịch mới, mà về trong sự chuyển giao dịu dàng của lòng quan tâm giữa những thế hệ dưới một mái nhà.

Có những giá trị chẳng thể thay thế bằng vật chất, đó là hơi ấm gia đình

Thế đấy, câu nói bâng quơ “Tết đến nơi rồi!” của ông ngoại buộc tôi phải đối diện với sự hữu hạn của đời người để rồi biết trân trọng hơn những phút giây tĩnh lặng bên tách chè nóng của ông, bên nồi xôi đỗ nghi ngút khói của bà. Một năm sắp khép lại, trong khoảnh khắc bâng khuâng xốn xang này, tôi thấy mình dường như lớn thêm một chút, lớn ở cách cảm nhận nhịp đập của thời gian đang thổn thức ngay dưới mái nhà mình…

Gác lại những suy tư miên man, tôi thấy lòng mình nhẹ bẫng khi đón lấy luồng gió xuân đang bắt đầu len lỏi qua ô cửa nhỏ. Năm mới đã gần kề, xin được gửi lời chúc bình an và rạng rỡ đến tất cả mọi người. Mong rằng với mỗi gia đình, câu “Tết đến nơi rồi!” sẽ không là một tiếng thở dài, mà trở thành một tín hiệu của sự đoàn viên, để chúng ta được cùng nhau gói lại những muộn phiền và mở ra một chương mới của cuộc đời - nơi đầy ắp những nụ cười tươi, ấm áp như nắng xuân vừa ghé bên thềm!

Bài viết: Hoàng Ngọc Hà Phương (10D2)

Ảnh: Sưu tầm