Giữa dòng người ngược xuôi bên bờ Hồ Gươm những ngày đầu xuân, tôi đứng lại, để mặc cho làn gió nhẹ mơn man trên tóc. Nhìn những tà áo dài lướt qua, tôi chợt thấy mình trong đó - một cái tôi đang ở ngưỡng cửa mười sáu mười bảy, cái tuổi mà người ta vẫn gọi là “mùa xuân của đời người”.

Tuổi trẻ của tôi, không chỉ là những trang sách ôn thi dày cộp hay những buổi chiều muộn tan trường, mà nó hiển hiện rõ rệt nhất trong những bước chân thong dong giữa phố phường Hà Nội hôm nay. Tôi nhìn thấy tuổi trẻ trong nụ cười giòn tan của nhóm bạn đang tạo dáng bên gốc đào thắm, thấy nó trong ánh mắt lấp lánh hi vọng của một em bé cùng gia đình du xuân. Tuổi trẻ ấy, hóa ra rực rỡ và căng tràn nhựa sống hơn tất cả những gì tôi từng hình dung qua văn học. Nó là một thực thể sống động, đang đập nhịp nhàng cùng nhịp thở của thành phố nghìn năm văn hiến.

Có lẽ, tuổi trẻ là một món quà mà thời gian trao tặng một cách hào phóng, nhưng lại kèm theo một lời nhắc nhở lặng thầm về sự hữu hạn. Khi nhìn thấy những cụ già nắm tay nhau đi dạo bên hồ, ánh mắt họ nhìn lũ trẻ chúng tôi đầy trìu mến và có chút gì đó như hoài niệm, lòng tôi bỗng thắt lại một nhịp. Hóa ra, sự rực rỡ mà tôi đang sở hữu - cái quyền được sai, được thử, được mộng mơ và được rạng rỡ như những đóa hoa xuân kia - không phải là mãi mãi. Nó là một “chuyến tàu” chỉ ghé qua ga một lần duy nhất. Nếu tôi mải mê chạy theo những giá trị phù phiếm hay cứ đắm mình trong những lo âu viển vông, tôi sẽ vô tình đánh rơi mất những “giọt nắng” tinh khôi nhất của đời mình.

Thế nên, thay vì nhìn tuổi trẻ như một gánh nặng của sự kì vọng, tôi chọn cách trân trọng nó như một hành trình khám phá đầy tích cực. Trân trọng tuổi trẻ không có nghĩa là phải làm những điều gì đó quá lớn lao, mà đôi khi chỉ là biết dừng lại để cảm nhận hương vị của một bát phở nóng trong chiều lạnh, biết yêu thêm tà áo dài truyền thống mà mình đang mặc và biết ơn những người thân yêu đang lặng thầm làm điểm tựa cho mình bay cao. Tôi muốn mình sống sâu sắc hơn, để mỗi giây phút trôi qua đều mang một ý nghĩa nào đó, để khi mùa xuân này qua đi, tôi không chỉ có thêm một tuổi, mà còn có thêm một tâm hồn biết rung cảm trước vẻ đẹp của sự sống…

Giữa lúc tôi còn đang đắm chìm vào những suy tư vắt vẻo trên vòm lộc vừng, một bàn tay ấm áp khẽ chạm vào vai. Mẹ tiến lại gần, tỉ mẩn chỉnh lại nếp áo dài cho tôi, vuốt phẳng những chỗ còn nhăn mà tôi nếu có để ý kĩ chắc còn chẳng nhận ra.

“Con gái lớn thật rồi, mặc áo dài ra dáng lắm!” - Mẹ cười, ánh mắt lấp lánh niềm tự hào lẫn chút bồi hồi khó tả.

Lời nói của mẹ làm tôi chợt nhận ra, có lẽ tuổi trẻ không chỉ nằm ở dáng vẻ bên ngoài hay ở con số của những năm tháng, mà còn nằm ở nơi sâu nhất trong tâm hồn mỗi người. Nó vẫn ở đó, trong ánh mắt mẹ khi nhìn tôi đầy trìu mến, trong cách mẹ cẩn thận chỉnh lại nếp áo dài như thể đang nâng niu một phần kí ức của chính mình. Có thể mẹ đã đi qua tuổi trẻ của mẹ từ rất lâu rồi, nhưng tôi biết, một phần của mùa xuân ấy vẫn còn sống, lặng lẽ và bền bỉ. Và tôi hiểu rằng, rồi một ngày tôi cũng sẽ như mẹ, mang theo tuổi trẻ của mình không phải trên gương mặt, mà trong cách mình yêu thương, trong cách mình nhớ, và trong cách mình tiếp tục bước đi giữa cuộc đời với một trái tim chưa bao giờ thực sự già đi…


Tôi và mẹ nghe nhịp đập tuổi trẻ hòa cùng tiếng thở dịu dàng của Hồ Gươm

Hồ Gươm chiều cuối năm vẫn dịu dàng như thế. Tôi nắm lấy tay mẹ, bước đi giữa dòng người du xuân. Trong lòng tôi lúc này không còn là những lo âu viển vông hay những hoài niệm bảng lảng. Tôi hít một hơi thật sâu, tự nhủ: Tuổi trẻ ơi, xin hãy cứ cháy rực như thế, cháy rực một cách đầy kiêu hãnh!

Bài viết: Hoàng Ngọc Hà Phương (10D2)
Ảnh: Sưu tầm