Lượt xem: 583 | Gửi lúc: 11:21' 18/05/2021
Bookmark and Share

Đứa con của thời tiết


Những đêm dài trời vẫn vắng ngàn sao

 bình minh biến ảo, vàng xanh xám

Giữa vòng tay của trời cao đất cạn

Ta xẻ cho thời tiết nửa lòng mình

 

Ngày hôm qua,

Mưa xong.

Trời đục ngầu vần 

Mây mờ trắng kéo thấp cả ông trời

Lòng người buồn như thanh thiên đã sập

Giọt nước rơi trong tủi buồn lầm lũi

Nước mắt khóc  độc nhòa nhãn quang

 

Ngày hôm nay,

Gió sang.

Trời tối xanh trầm mặc

Hơi thở lộng mang cặn mùi ẩm mốc

Tâm trí ai trĩu nặng nỗi khó ưa

Không khí lưa thưa trong thì se lạnh

Thổi nỗi trống trải  quạnh nơi tim

 

 ngày mai,

Nắng lim dim,

Trời ghim màu sáng lạn

Ban mai lên phía chân trời ửng sắc

Niềm vui đến   nhắc  do?

 

Thời tiết đã cho chính mình một người bạn,

Một đứa con quá thấu hiểu tinh tường

Nhưng chữ “thương” không phải  lấn át

Chẳng  hòa tan tán sắc của trái tim

 

“Con hãy cứ  một nhành cây sống,

Vươn thật cao tắm ánh nắng chiều mai

Tay nồng nhiệt vẫy chào ngày gió lặng

Mơn mởn xanh sau  bão bập bùng

Bởi  do  còn chưa muốn hiểu:

Ngày mai nào chẳng tươi sáng, phải không con?”

​​​​

​​​​​​​​Bài viết: Phạm Phương Anh (12D4)

Ảnh: Sưu tầm

Bài viết khác