Sáng tác - cảm nhận


Một bầu trời màu đỏ
NTT
Cấp ba là quãng thời gian khó quên nhất, là bài văn viết mãi không xong, là đề toán khó đến phát khóc, là cậu bạn dễ thương lớp bên cạnh, là cuộc sống sinh hoạt với 3 điểm thẳng hàng: nhà, trường, chỗ học thêm. Đó là quãng thời gian buồn tẻ nhưng cũng vui vẻ nhất trong đời học sinh.
Mùa cuối…
NTT
Thời gian vốn là thứ chẳng bao giờ lấy lại được. Hôm nay, tôi chợt nghĩ về mùa cuối. Không phải mùa xuân, mùa hạ, mùa thu hay mùa đông, mà tôi nghĩ về những mùa cuối tại Nguyễn Tất Thành - mùa Engfes cuối cùng đối với học sinh lớp 11 chúng tôi…
Bài thơ: Bà tôi
NTT

Người tôi thương nhất đời

Là bà ngoại của tôi

Bà là cả bầu trời

Cho tôi được cất cánh.

Bài thơ: Tre và đất nước
NTT

Tre xanh, xanh mát

Xanh tự bao giờ

Vương trong tiếng hát

Trong từng câu ca

Tạm biết nhé... mẹ của con!
NTT
Lạnh, từng cơn gió quất vào người cảm giác như hơi lạnh len lỏi vào khắp cơ thể buốt tận sâu bên trong. Mùa đông lạnh lẽo đôi khi khiến cho con người ta buồn một cách khó hiểu. Hôm nay, tôi buồn, nhưng chẳng phải buồn vui vơ như những ngày đông khác. Hôm nay là buổi học tôi phải chia tay cô giáo Nguyễn Thị Kim Sơn - người mẹ tuyệt vời của tôi.
2018 – Một sự khởi đầu mới
NTT
Chắc hẳn ai cũng nhận ra rằng mùa xuân đã về trên mảnh đất Hà Thành thân yêu, một năm mới lại tiếp tục đến mang theo thật nhiều những niềm vui và cả hi vọng. Từng làn gió xuân cứ nhè nhẹ thổi qua, lướt nhanh đến nỗi khi quay đầu lại, ta chỉ kịp thưởng thức một chút vương vấn xa xăm mà hoài niệm, một chút hương hoa thoang thoảng, một chút sức sống đầy rộn rã.
Khi người cầm Cup không phải người chiến thắng sau cùng
NTT
Tôi có thể nói không phải là một fan ruột hay đúng nghĩa của bóng đá. Tôi không thể hiểu nổi những khái niệm kể cả phổ thông nhất như lỗi việt vị hay phạt góc, phạt đền và cũng đã gần 10 năm nay tôi chưa từng xem đầy đủ một trận đấu kéo dài 90 phút. Có lẽ đơn thuần nó không phải sở thích của cá nhân tôi. Ấy vậy mà giờ đây, tôi - một kẻ vốn không ưa sự gào thét và tiếng còi rú của xe cộ...
Chào 18
NTT
Thời gian luôn là một chiếc hộp đầy bí ẩn. Khi ranh giới mong manh giữa hai năm chỉ còn tính bằng từng tích tắc, con người ta thường có biết bao nghĩ suy và những miền cảm xúc hỗn độn trào dâng trong lòng. Cái se lạnh của những giọt mưa lâm thâm ngày cuối năm lúc nào cũng khiến chúng ta dễ nghĩ suy nhiều. Chúng ta nhớ lại những ngày tháng cũ, những kỉ niệm trong suốt 365 ngày vừa qua, những ước nguyện đầu năm ngoái, những điều đã hoàn thành, những thứ còn dở dang.
Mưa và khoảng lặng
NTT
Một giọt… hai giọt… tí tách… rào rào... Cơn mưa ập xuống nhanh và bất ngờ. Vội vã. Hối hả. Mọi thứ đều trở nên nhanh hơn bình thường, thế nhưng ở đâu đó... vẫn có những khoảng lặng, những nỗi buồn không thể gọi tên bỗng ùa về. Mưa nặng hạt. Nhưng nhẹ tênh.
Người chở Lịch sử trên vai
NTT
Được mệnh danh là “Hoa hậu” trong lòng bao thế hệ học sinh Nguyễn Tất Thành, cô Trần Thị Thúy (Tổ Lịch sử) luôn hiện lên là một người giáo viên đầy nhiệt huyết cùng kinh nghiệm giảng dạy lâu năm. Không chỉ vậy, cô còn là một người mẹ hiền từ, luôn miệt mài làm người lái đò đưa từng lứa học sinh chạm tới bến bờ trí thức của Lịch sử nhân loại. Có cơ hội được gặp gỡ và trò chuyện với cô, nhóm phóng viên chúng tôi càng phần nào hiểu thêm...