Sáng tác - cảm nhận


Những người phụ nữ tôi yêu
NTT
Tôi yêu bà tôi, người bà luôn hiện lên trong tiềm thức với hương trầu ngai ngái và giọng nói ngọt ngào, hiền từ theo từng lời kể, lời ru. Bà là một cô gái thanh niên xung phong thời trẻ và giờ đây đã đông đủ con cháu vây quanh. Bà sống một cuộc đời giản dị khiêm nhường như bao thế hệ cha ông đi trước: kết thúc trận mạc là trở về với ruộng lúa, mảnh vườn và cái ao nhỏ tự muôn ngàn đời nay của nhà nông...
Cổ tích về hai chiếc lá
NTT

CỔ TÍCH VỀ HAI CHIẾC LÁ

Ở một cành cây nọ
Có hai chiếc lá non
Giống nhau y như đúc
Từ chỏm đầu đến chân

Tết Đoàn viên
NTT
Tôi viết nên những dòng cảm xúc này khi mà nơi thủ đô Hà Nội, những sắc màu rực rỡ của mùa xuân đang ngự trị trên từng con hẻm, ngõ phố, bỗng chợt bắt gặp những câu ca: “Mai đào bừng nở xuân đất Việt, lộc vàng lan tỏa Tết Đoàn viên Hãy chúc mừng nhau gió xuân đang về, mình cùng đón phút giây giao thừa”
Xuân
NTT
Kìa gió mới đang về trên ngõ nhỏ, quấn quýt hồn ta. Sáng đi học rùng mình vì cái lạnh những ngày của năm cũ. Gió thổi tung mái tóc dài của những người con gái, chạy mải miết như thúc giục thêm sự tất bật của những ngày tháng bận rộn cuối năm. Gió vít trên những ngọn lá rồi sà vào lòng người thật khẽ, dịu dàng. Mùi hương nào thơm mát trong gió thoảng. Gió xuân, báo tin mùa xuân đã về.
Mả làng
NTT
Chiều 30 tháng chạp nào, đã thành cái tục, tôi lại mang hương đi theo bố vào thắp hương mả làng. Để báo cho các cụ biết là mình đã về, và để mời các cụ ăn Tết cùng gia đình.
Trường, bốn mùa gió
NTT
Mấy hôm trước, đứng trên lan can, đôi bàn tay tôi tự nhiên với lấy mấy bông hoa giấy. Cánh hoa mỏng lắm, vài đường chỉ đỏ nổi lên như mạch máu. Ngắm rồi, để gió cuốn đi. Ờ, mà cũng sắp đến mùa gió Bắc lặng đi, gió Nam nổi lên. Đông qua, Xuân lại tới, bốn mùa ở ngôi trường này được đánh dấu bằng bốn loại gió khác nhau.
Nhớ đông
NTT
Trên đường đi học, đạp xe qua những con đường hun hút gió, bạn có nghe cái giá buốt luồn qua từng thớ vải, khe khẽ chạm vào da thịt? Nằm trong chăn ấm áp, cuộn tròn trong lòng mẹ, bạn có nghe tiếng mưa tí tách ngoài mái hiên? Khoảnh khắc ấy bạn có thấy nhớ, thấy lưu luyến cái lãng mạn, trong trẻo của mùa thu, hay muốn nó qua nhanh để chào đón những mùa khác? Hay cũng như tôi, bạn ao ước khoảnh khắc ấy kéo dài mãi mãi?
Hẹn một mùa đông
NTT
Có bóng áo xanh trên hành lang nhỏ, kéo nắng đến qua từng bước chân. Tiết trời cuối tháng 11 lạnh theo từng ngày trôi, để cánh chim trắng bay về phương Nam trú rét. Hằng ngày, tôi dậy sớm đạp xe đi học trong cơn ngái ngủ của thiên nhiên. Trời không sáng như mùa hè mà lặng tiếng thời gian bước. Đường đi lưa thưa vài chiếc xe đi từ buổi chợ sớm trở về nhà.  Vòng bánh xe đạp quay đều đều, cuốn theo gió đông lạnh qua mỗi guồng quay...
Có một tình yêu đầy ắp như thế…
NTT
Tình yêu đó chớm nở khi lần đầu cô bước vào lớp với ánh mắt hiền dịu, giọng văn truyền cảm và điều đặc biệt có lẽ chỉ có ở cô đó là nụ cười tỏa sáng. Nụ cười đó luôn đem lại cho người đối diện sự ấm áp, tinh thần lạc quan và sự tự tin. Tất cả những điều đó đã làm lớp chúng tôi “say nắng” cô giáo dạy văn đáng yêu - Cô Cẩm Nhi.
70 năm - một thời hoa lửa
NTT
May mắn được sinh ra trong một thời đại hòa bình, đất nước sạch bóng quân thù, tôi và biết bao thế hệ trẻ ngày hôm nay luôn mang trong mình niềm biết ơn sâu sắc tới những người chiến sĩ, những người anh hùng đã hi sinh, chiến đấu hết mình, bảo vệ hòa bình của Tổ quốc. 70 năm trôi qua (22/12/1944 - 22/12/2014), những ngày này, cả nước đang tưng bừng đón mừng ngày lễ trọng đại - ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam.