Sáng tác - cảm nhận


Có một khoảng thu đầy ắp như thế...
NTT
Ồ, thu về... Thu về khi mọi người vẫn còn vùi đầu chuẩn bị cho buổi thi đầu tiên, thu về khi mọi người vẫn quyến luyến sự hối hả của hè. Thu đến qua một đường liệng rất nhẹ của chiếc lá rơi trên hành lang, thu thì thầm vào tai những chú chim sẻ nhỏ vẫn còn tung tăng nhảy nhót. Và khi cơn gió thu se se đầu tiên khẽ lùa vào mái tóc xõa của người học trò, lúc ấy con tim mới bồi hồi nhận ra tự bao giờ, không gian đầy ắp thu.
Bà nội tôi
NTT
Sinh ra trong một gia đình nhà nho, lại là con út, nhưng tuổi thơ của bà tôi đầy khắc nghiệt. Thất cơ lỡ vận, nhà đông anh em, các cụ ông cụ bà lại nối nhau quy tiên, bà tôi phải đi ở bế em cho một nhà nọ từ năm 8 tuổi. Mấy anh em lam lũ nuôi nhau, nhiều lúc tưởng là chết đói đấy. Nhưng như cỏ dại nội đồng, bà tôi vẫn sống
Nắng Hà thành
NTT
Nếu một người hỏi bạn: “Cái gì đẹp nhất vào mùa thu Hà Nội?”, câu trả lời của bạn là gì? Mưa ư, một cái buồn không rầu rĩ như mùa Đông, man mác như mùa Xuân hay dữ dội như mùa Hè, mà như thể hàm tiếu một nụ cười. Hoa Sữa ư, mùi thơm vương giả làm người bộ hành lâng lâng, thấy say say như mình vừa được bơi trong một vò rượu quý lâu năm. Bún chả ư...
Cô giáo của chúng tôi
NTT
Cô là một người bạn mà chúng tôi có thể trò chuyện, tâm sự những lúc vui buồn. Cô là một thành viên rất quan trọng với cả tập thể 11D4, vì nếu không có cô, chúng tôi sẽ không thể có được những kỉ niệm tuyệt đẹp như ngày hôm nay. Cô là một giáo viên vô cùng tâm huyết với nghề và yêu thương học sinh. Đối với chúng tôi, cô Chu Phương luôn là một người mẹ, một cô giáo rất tuyệt vời!
Cảm ơn cậu!
NTT
Cảm ơn cậu, vì những ngày đầu tiên chân ướt chân ráo bước vào trường, đã đến bắt chuyện với tớ, khi tớ bối rối chưa dám làm quen… Cảm ơn cậu, đã nở nụ cười và chào buổi sáng với tớ khi tình cờ gặp nhau trên đường đi học. Chẳng có gì nhiều, nhưng lại làm tớ thấy tự tin…
Trở về thăm trường ngày Khai giảng
NTT
Sau những trận mưa liên miên dai dẳng, ngày tựu trường năm nay đẹp lạ kì trong ánh nắng vàng dịu nhẹ. Nắng sáng lên lấp lánh trên mỗi ngọn cây, góc lớp, và trong cả tâm hồn của những người cựu học sinh chúng tôi về thăm trường ngày hôm nay. Từ rất sớm, cổng trường đã rộn ràng tiếng nói cười của rất nhiều cựu học sinh, chiếm đa số là lứa học sinh 96 mới ra trường.
Mùa của những bản tình ca
NTT
Tôi từng học một cô giáo đã đi vòng quanh thế giới, thưởng thức không biết bao nhiêu cảnh đẹp nguy nga tráng lệ, kiều diễm thanh thoát, cổ kính hiện đại. Nhưng tôi nhớ, cuối cùng cô nói rằng, Hà Nội của chúng ta vẫn là đẹp nhất. Ngày thành phố chuyển giao mùa nóng lạnh, bỡ ngỡ cảm xúc bỗng nhiên thấm vào da thịt, mơ màng giữa đất trời thay màu áo mới, bâng khuâng, trong lành.
Truyện ngắn: "Mẹ"
NTT
Mẹ lúc nào cũng so sánh thôi. Sao mẹ không làm mẹ của bạn ấy luôn đi. Tôi vùng vằng bỏ lên tầng, đóng sầm cửa lại. Sao mẹ lúc nào cũng chỉ biết mắng nhiếc và so sánh.
Đó là giọng của tôi. Xin tự giới thiệu, tôi là Kem. Một đứa con gái đã trượt trường chuyên làm xấu hổ gia đình trong mắt mẹ tôi.
Tự khúc ngày mưa
NTT
gâu. Mưa sụt sùi, rả rích. Thành phố chìm trong một màu trắng xóa. Khuya lặng. Và em, em có nghe gió luồn qua áo mỏng? Ngâu. Mưa chẳng trút nước sấm sét đùng đoàng như chính hạ mà cảm xúc vẫn dội vào lòng người ào ào như thác lũ. 18 tuổi. Từng có biết bao cơn mưa ngang qua, cơn mưa nào khiến lòng em mềm yếu?
Truyện ngắn: Đừng để lạc mất nhau
NTT
Ân thầm nghĩ khi lò dò bước vào lớp. Đó là những bước chân đầu tiên của cô vào cấp III. Ân thầm trách tại sao bố mẹ chuyển công tác, để rồi đưa Ân rời xa nhóm bạn quen thuộc, rời xa những cốc chè ngọt lịm ở quán bà Tư cạnh trường. Khi đặt chân vào trường cấp III, dẫu biết cảnh “tứ cố vô thân” là khó tránh khỏi, nhưng sao Ân vẫn thấy hụt hẫng trong lòng.