Giữa cái tiết trời se se lạnh, len lỏi thêm vài tia nắng ấm áp của buổi sớm Hà Nội tháng 12, ta bỗng chợt nhận ra, mùa đông năm nay đến muộn hơn nhiều thì phải?
Hà Nội những ngày đầu năm dường như có gì khác. Có lẽ là do
tiết trời trở nên dịu dàng và êm đềm hơn với những cơn gió se se lạnh, những
cơn mưa xuân lất phất, những tia nắng chan hòa như rót xuống thành phố một chút
gì đó thật ngọt ngào và ấm áp. Cũng có lẽ là do dư âm của những ngày Tết nguyên
đán vừa qua còn lắng đọng và vương vấn trong nhịp sống người dân Thủ đô.
Ban
có bao giờ cố đi thật nhanh để không bị bỏ lại sau đoàn người, mua một món đồ
vì tất cả mọi người đều mua nó hay thậm chí lựa chọn ngành nghề theo xu thế?
Bạn có thắc mắc rằng tại sao chúng ta hoàn toàn có thể làm bất cứ điều gì nhưng
vẫn hành động để “giống” với tất cả mọi người?
Mới
hôm nào, xuất hiện
trước mắt tôi là khung cảnh mùa xuân ấm áp, chim chóc đua nhau bay về mà giờ
đây chỉ còn là những hàng cây trơ
trụi lá, sương dày đặc bám vào các cành cây. Đó
là những dấu hiệu đặc trưng của mùa đông -
mùa mưa phùn gió bấc, mùa đánh
dấu sự kết thúc của một năm dài.
Cuộc sống của nhân loại ngày càng tiến bộ và phát triển một
cách mạnh mẽ. Tuy vậy, trong cuộc sống quá đỗi vội vàng, để thích nghi với nhịp
sống và nơi sống, con người chúng ta đã phải mang trên mình những chiếc mặt nạ
dành riêng cho từng hoàn cảnh. Dần dần, ta còn không biết con người thật sự của
mình là gì, chúng ta là ai khi ta quá dựa dẫm vào tấm mặt nạ đó.
Trong một nghiên cứu mới đây, các nhà tâm lý học từ Đại học
Calgary, Canada đã chỉ ra rằng 95% con người chúng ta đều trì hoãn, điểm khác
biệt duy nhất là mức độ mà mỗi chúng ta trì hoãn là ít hay nhiều. Nguyên nhân
cốt lõi của vấn đề này không đến từ sự lười biếng hay cách quản lý thời gian
kém hiệu quả, như nhiều người vẫn thường lầm tưởng, nó đến từ cách chúng ta
điều tiết cảm xúc.
Những ngày thời tiết chuyển mình, những ngày trời đang nắng
nóng oi bức dần trở nên mát mẻ, ảm đạm hơn ở thủ đô Hà Nội, khi mà cái cảm giác se se lạnh chạm tới những xúc
giác của bản thân thì cũng chính là một dấu hiệu mà thiên nhiên muốn báo cho ta
biết rằng: “Mùa thu đã về!”. Mỗi người
sẽ có cách cảm nhận mùa thu khác nhau, dựa vào thính giác để nghe tiếng gió vụt
qua, tiếng lá xào xạc, dựa vào vị giác để thưởng thức món cốm ngon của làng
Vòng...
Mỗi chúng ta
đều có một người mẹ, nhưng đã bao giờ ta nói được câu “Con yêu mẹ”? Hay đã bao
giờ ta làm được điều gì đó tương xứng để đền đáp lại công lao cùng sự hi sinh vô hạn của mẹ? Tôi nghĩ không phải tất cả chúng ta làm
được điều đó, hoặc khi hoàn thành được thì lại ngỡ ngàng nhận ra đã quá muộn.
Trong lịch sử loài người từ xưa đến nay, phụ nữ luôn đóng
một vai trò vô cùng quan trọng, trong mọi lĩnh vực của đời sống xã hội. Có lẽ nếu cuộc sống của mỗi chúng ta không có sự hiện diện
và bóng dáng của những
người phụ nữ luôn ủng hộ, hỗ trợ bên cạnh, chắc hẳn sẽ rất khó để phát triển và thành công.
Trong cuộc sống đầy bề bộn với những ưu tư và phiền lo, mỗi
con người đều luôn phải cố gắng không ngừng, ngày ngày bận rộn để chăm lo, giải
quyết cho những vấn đề của bản thân. Đôi lúc, bị cuốn trôi theo dòng đời tất
bật và xô bồ ấy, ta lại quên đi chính bản thân mình, quên đi ta là ai, đang làm
gì.