Văn hoá ẩm thực của
người Hà Thành xưa nay vẫn nổi tiếng là tinh tế và cầu kì
để lại nhiều vấn vương cho người đi. Trong số đó, phở từ lâu đã trở thành một
nét điểm xuyết độc đáo trong nền ẩm thực đồ sộ của người Hà Nội. Không ngoa khi
nói rằng phở là một thú, chứ không phải một thức...
Tháng 12 đã gõ cửa và những cơn gió heo may cũng đã ùa về,
cái rét như cắt da cắt thịt của mùa đông miền Bắc không lẫn đi đâu được lại ghé
thăm Hà Nội vào dịp cuối năm như thường lệ. Người ta thường nói, Hà Nội những ngày
đông mà không ra đường thì đúng là có lỗi với thời tiết, bởi, mỗi góc nhỏ của
thành phố đều xinh xắn, mơ màng trong cái nắng êm dịu pha lẫn sự lạnh lẽo đặc
trưng của mùa đông.
Ngày bé, bạn đã từng được hỏi: “Sau này con muốn làm nghề gì?” hay chưa? Mỗi khi đứng trước
câu hỏi đó, câu trả lời của tôi lại một lần thay đổi, lúc là cô giáo, có khi
lại muốn làm bác sĩ và thậm chí là cả người hùng giải cứu Trái đất. Nhưng đến
giờ, khi đã tròn 16, độ tuổi mà có lẽ bản thân tôi cần nghiêm túc đưa ra một
định hướng nào đó cho bản thân, thì tôi dường như lại lạc vào mê cung với hàng
nghìn lối rẽ trước mắt.
Từ trước đến nay, ta
vẫn biết tới một Hà Nội diễm lệ với những tòa nhà chọc trời, trung tâm mua sắm
sầm uất, những ánh đèn của đô thị phồn hoa, với xe hơi, cung đường cao tốc,
những thức quà đặc sản, nhà hàng sang trọng... và cả tiếng rao đêm. Dường như tiếng rao đêm đã trở thành
cái điệu riêng gắn liền với Hà Nội tự bao đời.
Mây đen che khuất bầu trời. Không gian tối sầm lại. Những
giọt mưa nhỏ li ti bắt đầu rơi xuống rồi nặng dần, nặng dần như muốn gột rửa cả
thành phố… Cầm chiếc ô trên tay, tôi rảo bước trên con phố Đinh Tiên Hoàng như
bao cuối tuần. Chỉ khác, lần này có mình tôi, gia đình, bạn bè không đi cùng.
Trong tiết trời tháng 11 mưa lành lạnh, lòng tôi lại mơn man những nghĩ suy…
Trên hành trình bốn năm học cấp hai, chắc hẳn ai cũng đã
mang trong mình những dấu ấn, những hồi ức riêng. Chúng được cất giấu ở nơi sâu
thẳm nhất trong trái tim của mỗi người. Đó
cũng chính là thứ quý giá nhất, là một hòm kho báu mang tên: “Kí ức”.
Quãng thời
gian học cấp II đối với tôi cũng giống như một chuyến đi biển dài ngày. Trường Nguyễn Tất Thành chính là hạm đội lớn dẫn lối cho chúng tôi,
còn lớp chúng tôi chính là một con tàu nhỏ.
Mùa hè - mùa
của những chuyến đi dài, quãng thời gian mà các em học sinh được thoải mái nghỉ
ngơi sau một năm học dài, luôn được biết đến với cái nắng gay gắt vào tháng 5
tháng 6. Nhớ đến mỗi lúc hè về, ai ai cũng nghĩ đến tiếng ve kêu râm ran khắp
khu phố, màu hoa phượng đỏ rơi khắp sân trường, những cơn mưa rào chợt đến rồi
đi nhanh và chắc chắn là tia nắng vàng rụm chảy dài trên những con đường.
Trong cuộc sống hối hả bộn bề, đã bao giờ bạn nán lại một
chút để nhìn vào khoảng lặng giữa chốn thành thị xô bồ hay chưa? Khoảng lặng ấy
không có trang sức hay áo gấm, không xa hoa, lộng lẫy như những gì con người ta
ngưỡng mộ, tung hô. Ở đó chỉ có những con người giản dị, đời thường mà lại đáng
trân trọng biết bao! Họ mang tên “Những
người hùng thầm lặng”.